Những Người Hùng Thầm Lặng
Mỗi ngày, có những con người âm thầm giữ cho cuộc sống của chúng ta vận hành.
Họ là ai?
Trong sự tấp nập của cuộc sống hiện đại, có những bóng hình lặng lẽ bước đi trước khi mặt trời mọc và chỉ trở về khi phố xá đã lên đèn. Họ là bác bảo vệ gác lại giấc ngủ đêm, là chú shipper miệt mài dưới nắng rát, hay cô lao công cần mẫn quét từng chiếc lá rụng.
Họ ít khi được nhắc đến, hiếm khi được chú ý, nhưng lại là những "mắt xích" không thể thiếu để duy trì nhịp sống bình yên cho tất cả chúng ta.
Bác Bảo Vệ
Bác Thành (62 tuổi, quê Nam Định)

Ở cái tuổi đáng lẽ phải được quây quần bên con cháu, bác Thành vẫn nhận làm bảo vệ ca đêm cho một quán cà phê mở 24/24. Căn bệnh đau nhức xương khớp hành hạ bác mỗi khi trời trở lạnh, cộng thêm những đêm dài thức trắng bồn chồn khiến đôi mắt bác đục ngầu.
Đôi khi gặp phải những vị khách thiếu ý thức, quăng xe giữa bãi rồi gắt gỏng, bác cũng chỉ biết nuốt cục tức vào trong, nhẫn nhịn đi dắt lại cho ngay ngắn. "Giờ mình già rồi, kiếm được việc tự lo cái miệng, không phải ngửa tay xin tiền con cái là mừng lắm rồi", bác Thành mỉm cười bộc bạch.
Người Mang Niềm Vui
Shipper - Chú Hòa (36 tuổi, quê Thanh Hóa)

Vì gánh nặng cơm áo gạo tiền và tương lai của các con, một chú tài xế Grab tên Hòa đã rời quê nhà Biên Hòa lên Sài Gòn mưu sinh. Chú tâm sự, nghề cầm lái công nghệ không hề dễ dàng. Để bám trụ với nghề, chú luôn nhẫn nại chiều lòng từng vị khách, trân trọng từng cuốc xe và cẩn thận giữ gìn từng sao đánh giá.
Thế nhưng, sự khắc nghiệt của thời tiết Sài Gòn với những cơn mưa nắng thất thường thường xuyên làm gián đoạn công việc của chú. Thêm vào đó, những cuốc xe đường dài tuy mang lại thu nhập nhưng lại chất chứa bao nhọc nhằn, và trên hết là nỗi xót xa khi phải sống cảnh xa gia đình, vợ con.
Người Giữ Thành Phố Sạch Đẹp
Cô Lao Công - Chị Thuyên (38 tuổi, quê Hà Tĩnh)

Rời quê hương Hà Tĩnh lên mảnh đất Sài Gòn nhộn nhịp, những ngày đầu tiên với chị là cả một thử thách lớn khi phải đối mặt với cảnh thất nghiệp và muôn vàn khó khăn ở nơi đất khách. Thế nhưng, bằng sự nỗ lực và kiên trì không ngừng, sóng gió rồi cũng qua đi.
Giờ đây, chị đã tìm được một công việc ổn định với khung giờ cố định từ 6 giờ sáng đến 2 giờ chiều mỗi ngày. Sự nhọc nhằn dường như được xoa dịu, bởi công việc hiện tại đã mang lại nguồn thu nhập vững vàng, đủ để chị tự tin gánh vác và chăm lo trọn vẹn cho mái ấm gia đình.
